Skip to content

Khi yêu thương và kiểm soát đến cùng một lúc — và bạn không biết mình được phép cảm thấy cả hai thứ đó hay không.

Khi yêu thương và kiểm soát đến cùng một lúc — và bạn không biết mình được phép cảm thấy cả hai thứ đó hay không.

Bài 29 / Mạch 1: Gọi Tên


Có một loại mối quan hệ mà rất khó để nói về — không phải vì nó hiếm, mà vì nó phức tạp theo cách mà ngôn ngữ thông thường không đủ để diễn đạt.

Không phải mối quan hệ xấu hoàn toàn. Không phải người kia là người tệ. Không có bạo lực, không có sự lạnh nhạt cố ý, không có thứ gì mà bạn có thể chỉ vào và nói thẳng “đây là điều không ổn.” Chỉ là — cùng một lúc, từ cùng một người, bạn nhận được cả tình yêu thương thật và sự kiểm soát thật. Và bạn không biết mình được phép cảm thấy cả hai thứ đó hay không.

Không được phép buồn, vì họ yêu mình mà. Không được phép tức giận, vì họ đang làm điều tốt nhất họ có thể. Không được phép cảm thấy bị ngột ngạt, vì điều đó trông như vô ơn. Và không được phép nói ra, vì nói ra sẽ làm tổn thương người mà mình yêu.

Mình đã từng ngồi với cảm giác đó trong nhiều năm, không biết gọi nó là gì — chỉ biết rằng nó nặng hơn khi giữ lại và phức tạp hơn khi cố nói ra.


Tại Sao Yêu Thương Và Kiểm Soát Có Thể Cùng Tồn Tại

Có một sự hiểu lầm phổ biến — được nuôi dưỡng bởi cách chúng ta thường nghĩ về tình yêu — rằng tình yêu và sự kiểm soát không thể cùng tồn tại. Rằng nếu ai đó thực sự yêu bạn, họ sẽ không kiểm soát bạn. Và ngược lại, nếu họ đang kiểm soát, thì tình yêu đó không phải thật.

Thực tế phức tạp hơn nhiều.

Kiểm soát không phải lúc nào cũng đến từ sự ác ý hay từ việc không quan tâm. Rất nhiều sự kiểm soát trong các mối quan hệ thân thiết — đặc biệt là trong gia đình — đến từ nỗi lo lắng. Từ nỗi sợ mất đi người mình yêu, nỗi sợ người đó làm sai, nỗi sợ những thứ không thể kiểm soát xảy ra. Kiểm soát, trong trường hợp này, là cách người ta xử lý lo âu — không phải cách họ thể hiện quyền lực.

Và khi kiểm soát đến từ lo âu chứ không phải ác ý, nó thường đi kèm với tình yêu thật sự. Người đang kiểm soát bạn có thể thực sự yêu bạn. Nỗi đau bạn cảm thấy là thật. Tình yêu của họ cũng thật. Không phải một trong hai thứ đó là sai — cả hai cùng tồn tại.

Và đó là lý do tại sao nó phức tạp đến vậy để xử lý.


Những Hình Thức Mà Sự Kết Hợp Này Có Thể Trông Như

Vì “yêu thương và kiểm soát cùng lúc” không phải là thứ dễ nhận ra ngay lập tức, có thể hữu ích khi nhìn vào những hình thức cụ thể mà nó thường xuất hiện.

Lo lắng được thể hiện như sự giám sát. Hỏi bạn đang ở đâu, đang làm gì, với ai — không phải để thống trị, mà vì lo lắng thật sự. Nhưng dù đến từ lo lắng, sự giám sát đó vẫn tạo ra cảm giác không được tin tưởng, không được phép là người lớn, không được phép có không gian riêng.

Tình yêu được thể hiện qua sự hy sinh — và hy sinh tạo ra áp lực. Khi ai đó hy sinh rất nhiều cho bạn và bạn biết điều đó, rất khó để không cảm thấy rằng bạn có nghĩa vụ đáp lại bằng cách đáp ứng kỳ vọng của họ. Không ai nói thẳng điều đó. Nhưng nó hiện diện trong không khí — như một khoản nợ vô hình mà bạn không nhớ đã đồng ý vay.

Sự quan tâm được thể hiện qua việc đưa ra quyết định thay bạn. Không phải để kiểm soát mà vì họ nghĩ họ biết điều gì tốt nhất cho bạn. Nhưng kết quả, dù ý định tốt đến đâu, vẫn là: bạn không được phép học cách tự quyết định, không được phép phạm sai lầm của riêng mình, không được phép phát triển khả năng tin vào phán đoán của chính mình.

Tình cảm được rút lại khi bạn không làm theo mong muốn của họ. Đây là hình thức tinh tế nhất và thường gây ra tổn thương sâu nhất — không phải vì ai cố ý trừng phạt, mà vì người đang lo lắng và thất vọng thể hiện cảm xúc đó qua sự im lặng, qua thái độ lạnh nhạt, qua việc không còn ấm áp như bình thường. Và bạn học được rằng để được yêu thương, bạn phải làm theo. Để được an toàn, bạn phải tuân thủ.


Điều Bạn Được Phép Cảm Thấy

Đây là điều mà nhiều người trong mối quan hệ này cần nghe — và ít khi được nghe đủ rõ ràng:

Bạn được phép yêu họ và vẫn cảm thấy ngột ngạt bởi họ.

Bạn được phép biết ơn những gì họ đã làm và vẫn cảm thấy tức giận bởi cách họ làm.

Bạn được phép hiểu rằng họ đang làm điều tốt nhất họ có thể và vẫn cảm thấy rằng điều tốt nhất họ có thể đang gây ra tổn thương cho bạn.

Bạn được phép yêu họ và vẫn cần khoảng cách.

Bạn được phép giữ tất cả những thứ đó cùng một lúc — mà không cần phải chọn một trong hai, không cần phải biến mọi thứ thành đơn giản hơn để dễ xử lý hơn.

Cảm xúc không hoạt động theo nguyên tắc nhị phân — không phải “yêu thì không được tức giận”, không phải “biết ơn thì không được cảm thấy bị tổn thương.” Cả hai có thể cùng đúng lúc này — và cả hai xứng đáng được thừa nhận, không phải phải chọn một để có thể cảm thấy cái kia.


Khoảng Cách Không Phải Là Sự Phản Bội

Có một điều mà nhiều người trong tình huống này làm — và thường cảm thấy tội lỗi vì làm — là tạo ra khoảng cách. Dù là khoảng cách về địa lý, hay khoảng cách về mức độ chia sẻ, hay khoảng cách về việc để người kia có ảnh hưởng đến quyết định của mình.

Và thường đi kèm với khoảng cách đó là cảm giác tội lỗi — rằng tạo ra khoảng cách là bỏ rơi người yêu mình, là không biết ơn, là ích kỷ, là sự phản bội.

Nhưng khoảng cách không phải sự phản bội. Khoảng cách, khi được tạo ra không phải từ sự căm ghét mà từ sự cần thiết, là một hành động tự bảo vệ hoàn toàn hợp lý. Và đôi khi, khoảng cách là điều duy nhất cho phép mối quan hệ tồn tại theo một cách lành mạnh hơn về lâu dài — vì khi bạn không còn cảm thấy bị ngột ngạt, bạn có thể thực sự hiện diện trong mối quan hệ đó, thay vì chỉ đang chịu đựng nó.

Điều đó không có nghĩa là khoảng cách luôn là câu trả lời, hay rằng nó không có cái giá của nó. Nó có. Và đôi khi, tạo ra khoảng cách dẫn đến những cuộc trò chuyện khó, sự hiểu lầm, hoặc thậm chí mất đi một phần của mối quan hệ. Nhưng sống không có khoảng cách khi bạn cần nó cũng có cái giá — và cái giá đó thường là chính bạn.


Không Phải Về Việc Đổ Lỗi

Cần nói rõ một lần nữa, vì điều này quan trọng để bài này không bị hiểu nhầm: mục tiêu không phải là đổ lỗi cho người đang yêu thương bạn theo cách này.

Họ thường không biết rằng điều họ đang làm là kiểm soát. Họ không biết rằng tình yêu của họ, dù thật, đang tạo ra áp lực không lành mạnh. Họ đang làm điều tốt nhất họ có thể với những công cụ họ có — và những công cụ đó, thường được học từ môi trường của họ, không phải lúc nào cũng là công cụ tốt nhất.

Mục tiêu không phải là đổ lỗi. Mục tiêu là nhìn thấy rõ — không bằng cách phủ nhận tình yêu của họ, và không bằng cách phủ nhận tác động của sự kiểm soát đó. Giữ cả hai cùng một lúc, với sự trung thực và không phán xét, là thứ khó nhất — và cũng là thứ cần thiết nhất để bắt đầu tìm cách tiến về phía trước.


Trước Khi Bạn Đọc Bài Tiếp Theo

Nếu bạn đang nhận ra mình trong bài này — hãy cho phép mình ngồi với điều đó một lúc trước khi cố giải quyết bất cứ thứ gì.

Không cần phải làm gì ngay. Không cần phải quyết định gì ngay. Chỉ cần hỏi:

Mình đang mang theo những cảm xúc nào mà mình chưa cho phép mình cảm thấy đầy đủ — vì chúng có vẻ mâu thuẫn với nhau, hoặc vì mình không biết mình có quyền cảm thấy chúng không?

Cho phép chúng tồn tại — tất cả chúng, cùng một lúc — là bước đầu tiên.


Bài tiếp theo: Bài 30 — “Gửi bạn, người đang muốn biến mất khỏi thế giới này một vài ngày.”